Xót xa trước mảnh đời cơ cực, nghèo khó của Cô giáo tuổi xế chiều sống 1 mình lại bị bệnh tâm thần

Hình ảnh cô giáo đã ngoài 70 tuổi sống một mình trong ngôi nhà cấp 4 đã xuống cấp trầm trọng, trong nhà thiếu trước hụt sau không đèn, không điện sẽ làm bạn đau …đến tận cùng!

Theo lời kể của cô Ngọc Dung – Giám Đốc Công ty TNHH Dệt May Nguyên Dung cô vẫn đau đáu nhớ về hình ảnh cô giáo mà cô đã gặp cách đây tròn 10 năm. Đó là 1 buổi chiều năm 2010, trong chuyến đi thiện nguyện tại huyện giồng Trôm tỉnh Bến Tre, cô được giới thiệu đến thăm nhà của một cô giáo có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn. Đó là ngôi nhà tạm bợ bề ngang khoảng 3 mét, phía trên là nóc nhà đầy những lỗ dột, đêm đêm nằm có thể ngắm sao trời, dưới nền nhà thì đất ẩm ướt, trong nhà không có vật dụng gì ngoài một tấm ván, một cái tô và 1 cái muỗng, ở đây không có điện và cũng không có 1 cây đèn dầu nào. Trước nhà là hình ảnh cô giáo ngoài 60 tuổi, cô ngồi cạnh lu nước,  khi nhìn thấy chúng tôi đến thăm, cô liền nói “Cô giáo, cô giáo đợi em tí, em đánh răng, xúc miệng rồi em đi học” nói xong cô lấy cục đất dưới sân chà lên miệng, chúng tôi chưa kịp can ngăn là cô đã nhảy xuống bờ ao và bảo với chúng tôi “Cô giáo đợi em tắm rửa xong là đi học liền”…

“Cả một đời cống hiến cho nền giáo dục, đào tạo biết bao lớp học trò thành người nhưng giờ lại sống trong cảnh cơ hàn, không ai chăm sóc như thế. Lúc đó suy nghĩ cứ hiện trong đầu không biết ngoài kia vẫn còn bao nhiêu hoàn cảnh giống như thế này. Điều này làm dấy lên ngọn lửa thôi thúc tôi phải làm điều gì đó với các thầy cô giáo gặp không may, những người đáng được tôn kính này. Cha mẹ cho ta thân mạng, thầy cô giáo cho ta kiến thức, vì vậy chúng ta nên nhớ ơn và báo ơn  – Cô Dung nói

Và chính cơ duyên đó đã thôi thúc cô Ngọc Dung phát tâm làm công việc thiện nguyện liên quan đến “giáo dục” trong 10 năm qua. Và năm nay, chúng tôi – những người thực hiện chương trình “TRI ÂN THẦY CÔ GIÁO VỀ HƯU” có dịp cùng cô Ngọc Dung quay lại thăm cô giáo năm xưa. Đó là hình ảnh cô Võ Kim Loa 73 tuổi, hiện sống 1 mình trong căn nhà cấp 4 xuống cấp trầm trọng mà 10 năm về trước được xây tạm bằng tiền góp tặng của cô Ngọc Dung.

Từ chợ cũ (Lương Hòa) men theo con đường được tráng xi măng chừng 2 mét bề ngang chúng tôi đã có mặt tại cổng chào ấp 6, xã Lương Hòa, huyện Giồng Trôm, tỉnh Bến Tre. Tại đây, chúng tôi được thầy cô giáo bên Hội cựu giáo chức của huyện hỗ trợ đưa vào nhà cô Kim Loa bằng xe máy vì đường rất nhỏ chỉ độ khoảng hơn nửa mét bề ngang xe hơi không sao vào được, chúng tôi nói vui với tài xế “nếu là em em sẽ chọn đi bộ cho chắc”. Con đường ngoằn ngoèo, uốn lượn và nhỏ tí, đi bộ còn thấy khó huống hồ đi xe máy. Sau gần 20 phút đi xe máy chúng tôi cũng đến được nhà cô Kim Loa, được biết, xưa kia cô Kim Loa là cô giáo dạy cấp 1 (cô dạy tất cả các môn) tại 1 trường tiểu học ở huyện Ba Tri, chẳng may cô phát bệnh tâm thần và từ đó không thể đi dạy học được nữa, giờ đến cái tên cô còn không nhớ rõ mình là ai, và hiện tại cô đang sống một mình nhờ tình thương của làng xóm xung quanh và người chị ruột 76 tuổi cũng là giáo viên về hưu.

Cô Kim Loa vui mừng khi được cô Ngọc Dung trao tặng những bộ đồ mới. Với chúng ta những bộ đồ này hết sức bình thường nhưng với cô Loa cô như “đứa trẻ được cho quà” cô vui mừng hiện rõ trên nét mặt và cô nói tiếng được tiếng không “Đồ đẹp …đồ gì …mà láng.. mướt quá”. Nhìn hình ảnh của cô, chúng tôi không khỏi nghẹn ngào, nếu không nói, chắc chẳng ai có thể hình dung ra cô Kim Loa từng là cô giáo, từng khoác lên mình chiếc áo dài trắng tinh khôi, thật xinh đẹp và duyên dáng của người con gái Bến Tre.

Đại diện Công ty Nguyên Dung cô Ngọc Dung trao tặng 20 triệu đồng cho Hội Cựu giáo chức huyện Giồng Trôm . Nhờ thầy Hoàng dùng số tiền này kêu thợ be bờ thổi vài ba ghe cát lắp đầy cái sân bùn lầy, mua cái giường, cái ghế và làm lại nhà tắm cho cô. Nhìn nhà trống trơ không có bất kỳ thứ gì ngoài chiếc giường cũ kỹ, vài ba cái áo cũ mèm vắt ngang nửa trên nửa dưới trên sợi dây kẽm mà đã lâu không được thay mới, chúng tôi không thể hình dung…đời cô sao lại quá khổ đến như vậy.

Ngoài số tiền giúp cô sửa sang lại nhà cửa, cô Dung còn gửi thêm 6 triệu đồng cho cô Kim Thoa chị gái cô Kim Loa để nấu cơm hàng ngày cho cô. Xin được nói thêm cho quý độc giả được rõ, cô Kim Thoa là chị gái ruột cô Kim Loa, 76 tuổi, sống gần nhà cô Kim Loa.

Hàng ngày cô Kim Thoa nấu ăn ngày 2 bữa cho cô Kim Loa và hơn 1 triệu đồng là số tiền mà hàng tháng cô Kim Loa nhận được bằng tình thương từ chính quyền địa phương và Công ty Nguyên Dung.

Trò chuyện với cô, cô cười giòn tan và đọc vanh vách số điếm bằng tiếng Pháp. Bởi cô được thừa hưởng nền giáo dục tốt từ gia đình – cha cô Loa vốn là giáo viên dạy Pháp ngữ trước giải phóng.

A Di Đà Phật – A Di Đà Phật – được cô Loa đọc đi đọc lại để “tiễn” chúng tôi về lại Sài Gòn. Chỉ biết cầu mong ơn trên được sức khỏe, sống vui khỏe những ngày còn lại của cuộc đời!

 

MỌI SỰ GIÚP ĐỠ CÔ GIÁO VÕ KIM LOA XIN LIÊN HỆ:

  • Cô Kim Thoa 76 tuổi (chị gái cô Kim Loa)
  • Ấp 6, xã Lương Hòa, huyện Giồng Trôm, tỉnh Bến Tre
  • Số điện thoại cô Kim Thoa: 0397.237.868

VÕ KIM THOA – STK: 7107205455491 Ngân hàng Agribank – C.N Mỹ Lồng Huyện Giồng Trôm (Tỉnh Bến Tre)

Chân thành cám ơn Quý độc giả!